Hành trình cùng đồng bọn khám phá Singapore - Malaysia

Sau những ngày mưa là những ngày nắng,
Sau những khó khăn là những trái ngọt
Sau những ngày tết là dịch Corona - Covid 19

Viết vậy thôi chứ không biết gì để mở bài cả.

Vậy là sau một khoảng thời gian dài cho hộ chiếu nằm chờ thì giờ phát huy tác dụng đó là để mình sử dụng để đi du lịch.

Mình là một người khá khó tính, không thích di chuyển xa xôi lắm tuy nhiên chuyện là mình đã bị các đồng bọn ở trên dụ dỗ, thuyết phục 1 cách "đồ truỵ".

Tụi mình và dăm chục người đã cùng nhau thực hiện chuyến đi cực kỳ thú vị tới đất nước Singapore - Malaysia trong vòng 1 tuần, thiệt hại về mặt kinh tế cũng khá đáng kể đến nỗi là mình phải trích tiền tiết kiệm mua con xe ra để trả tiền nợ. Các đồng bọn khác mình cũng không khá khẩm hơn mình là mấy, đặc biệt là người anh em ngồi đối diện mình.

Đây là lần đầu tiên của những lần đầu tiên của mình, hơn nữa trong chuyến đi này mình cũng phát hiện ra, thật ra khá nhiều đồng bọn của mình cũng đều là lần đầu tiên "làm chuyện ấy" vậy.

Bọn mình gọi đó là: "Chuyến đi của những lần đầu tiên"

Lần đầu đi máy bay
Lần đầu tiên đi sang nước ngoài
Lần đầu tiên di chuyển bằng tàu điện ngầm
Lần đầu tiên bắt Grab ở bển: Singapore, Malaysia

Thật ra đã là lần đầu tiên đặt chân trên đất nước mới thì cái gì cũng là lần đầu tiên mà.

Vì cuộc sống là một chuỗi các hành trình mà đã là hành trình sẽ có những bước chân đầu tiên. Những trải nghiệm đầu tiên đều mang lại những cảm giác tuyệt vời nhất.

Tụi mình chủ yếu là developer, hội những người tạo bugs nhiều hơn features, (vì đôi lúc bugs cũng là features nên thôi cũng không sao), bên cạnh đó còn có cô giáo dạy tiếng Anh - người đã có công rất lớn trong việc thúc đẩy mọi người sài tiền nhiều hơn lý do là vì dev thì không biết dùng tiền vào đâu cả thì nên đi du lịch tiêu bớt đi, hơn nữa cũng là người có công lớn huớng dẫn cái hội "những lần đầu tiên": làm thế nào để checkin, thế nào là đi qua hải quan, thế nào là đi security check (Cái này đôi lúc chỉ đúng với mình và một số đứa, đám còn lại chắc cũng đã biết nên thôi bỏ qua. Ở phần sau sẽ nói về cô giáo của chúng tôi nữa)
Và điều quan trọng nhất chính cô giáo người thông dịch viên cho cả đoàn mỗi khi chúng tôi cần giúp đỡ.

Ổn rồi,

Ngày đầu tiên

5h sáng, tất cả tới quầy checkin ở sân bay Tân Sơn Nhất, trước đó đã nằm chờ sẵn :D

Tại sân bay

Một chút hồi hộp, một chút lo lắng nhưng không sao, mình và đồng bọn xếp hàng ngay ngắn đợt đến lượt "đóng dấu" rồi di chuyển qua chỗ hải quan, từ từ xếp hàng rồi chờ mấy anh, chị hải quan kiểm tra. Chỗ này mình cứ bị lo lắng sao ấy các bác ạ, chứ cả đời có lo cái gì đâu, chắc là do lần đầu nên có chút bối rối, khó tả, cứ sợ các bác ấy ko cho qua. Cuối cùng cũng đã tới lượt mình tự tin bước lên rồi đưa hộ chiếu cho ảnh, ảnh mở nụ cười, mình đợi cả gần 2 phút mới xong, cứ lo thế nào ý. Rồi ảnh đóng dấu cái bục vào hộ chiếu rồi mình tiếp tục đi tiếp tới chỗ kiểm tra an ninh, lúc này đã có cô giáo và cô hiệu trưởng lớp tiếng Anh của bọn tôi đứng chờ kêu: đi lẹ đuê mấy đứa. Ý da, thật sung sướng

Tới nơi, chúng tôi lột hết đồ, ý tôi là hành lý, thắt lưng ra rồi đưa qua cái máy quét và đi cái cửa an ninh gì đó rồi mấy ảnh rà soát xem có mang cái gì nguy hiểm hay không, ahihi xong tụi mình tới điểm tập kết, chỉ có boss của tụi mình bị đứng hỏi một hồi lâu vì lý do gì đó thì tụi mình cũng chịu, chắc do đẹp trai.

Phòng chờ lên máy bay,
Ôi phê lòi các bác ạ, mình lần đầu tiên thấy nhiều máy bay ở gần mình như vậy, trước giờ chỉ thấy ở trên phim Mỹ thôi :D

Tôi còn nghe lời con bé nhỏ chụp cái ảnh hộ chiếu, kẹp cái vé máy bay coi như đã hoàn thành nửa quảng đường phía trước. Oách chưa, oách chưa.


Cái này là tụi nó chỉ cho chụp - Kể cả trò che mã số =]]

Lên máy bay

Đúng 7h, tụi mình lên máy bay, dựa vào số chỗ ngồi trên vé để tìm chỗ. Hoá ra là mình ngồi gần cửa sổ các bác ạ, ối giời ơi, nó đã các bác biết không, em là em thích ngồi cửa sổ lắm vì chỗ đó có thể để nhìn thấy mây và nếu có mưa thì thì cũng có thể nhìn thấy đám mây đen có mưa rơi và chụp cảnh sét đánh qua đó.

Hà hà, lần đầu mà mình làm các thủ thục rất chi là nghiêm túc. Tranh thủ còn đọc quyển cả cái tạp chí, vì quên mang quyển sách gối đầu đi theo.

Sau một lúc khoảng 30 phút thì máy bay mới cất cánh, vì phải chờ các máy bay khác lên đường trước. May bay bắt đầu chạy, cảm giác phê lòi luôn, nó chạy trên mặt đất nhanh hơn cả con Wave RSX ở nhà của mình, cảm giác chạy nhanh mà ko sợ tai nạn nó phê làm xao ý. Lúc cất cánh người nó nghiêng lên thì nó lại đã: "Tôi đã thực hiện giấc mơ 1 lần trong đời được bay trên không trung rồi các bác". Sau nay nó còn ôm cua trái, cua phải. Cái ôm cua này nó còn đã hơn việc đi vòng số 8 nữa. Các bạn biết đấy ôm cua trên không thì nó khác 100% vs mặt đất rồi, còn drift kiểu xe otô đua thì mình chưa thử, chắc trong đời cũng nên có 1 lần để trải nghiệm.


Lúc mới bắt đầu cất cánh - Máy bay hãng JetStar

Trước khi đáp xuống sân bay

Trên máy bay, trước khi đáp xuống cần phải điền vào mẫu kê khai. Mình nhận được mẫu này, rồi chợt hết hồn, chết rồi các ông ạ: có biết cái gì đâu, thông tin thì cô giáo nắm hết với lại còn một đống thông tin mình không hiểu gì cả. Mấy cái này là form tiếng Anh, có một vài từ mới mình không biết. May ra có người anh bên cạnh cùng công ty nhưng khác team chỉ cho mà mình viết sai.
Lúc này hơi lo sợ nên để lại lúc xuống sân bay viết.

Đáp xuống máy bay.

Lúc này tất cả mọi người xuống máy bay, đi tới quầy security check.

Trong lúc tôi còn loay hoay tìm nơi viết cái form nhập cảnh thì phải thì tất cả đồng bọn của tôi đã làm xong và đi ra sảnh hội họp rồi tranh thủ chụp cả chục tấm ảnh để lưu lại kỷ niệm.

Thế nào mà tui bị giữ lại để kiểm tra lại: :( Tôi có biết gì đâu.

Trước khi qua cái cửa an ninh mọi người đều phải xử vụ đồ đạc, giống lúc bay lên
Anh nhân viên ấy hỏi:
A: ... Laptop?
Tôi: No
A: ... Belt
Tôi: Nô
(...) Là cái gì đó mình không nghe được, đại ý là chỉ nhớ cái từ khoá ở trên

Vậy cứ thế là mình đi qua

Mình cứ tưởng mọi thứ đơn giản, nhưng không các bác ạ. Mình bị gọi lại
Vì hành lý chứa cái gì đó nghi ngờ, ôi thế là minhd có chút hơi lo lắng, nhưng không hoảng hốt nha.

Anh ấy - Người kiểm tra an ninh lại hỏi tôi, mà tôi hổng hiểu ảnh nói cái gì cả. Đây là điểm yếu của mình là tiếng Anh nó dở cực, cũng ko biết nói sao nữa.

Chỉ nghe được một câu: Do you know speak English? Đại khái vậy, chứ cũng không chắc lắm: Chỉ chắc mỗi từ speak English:

Mình thì trả lời như bơ: Noooooooooooooo
Vậy là ảnh huớng dẫn mình: Open bag rồi lấy đồ ra, rồi ảnh đưa qua cái máy quét 2, 3 lần.

Cuối cùng thì cũng ổn, mình cất đồ lại và đi qua cùng với đồng bọn...

Nói chứ ra giọng của người Singapore nghe cũng hay phết.

Kết thúc chặn đường đầu tiên của ngày đầu tiên,
hành trình thú vị còn ở các phần sau :D